Bị mẹ chồng mắng hỗn, vợ tôi trợn mắt quát lại: Con trai bà tử tế gì mà bắt tôi phải ngoan
Người đời nói không sai, thành công lớn nhất của người đàn ông là lấy được người vợ hiểu chồng để có thể làm hậu phương đứng sau mình, lo liệu vun vén cửa nhà. Tiếc là tuổi trẻ tôi không nhận ra điều ấy. Xưa kia tôi chọn vợ dựa vào nhan sắc để giờ đây hối hận tột cùng.
Quả đúng như thế, ngày trước khi học xong ra trường, mẹ tôi nhờ cô bác trong họ tìm người mai mối cho tôi. Nhà chúng tôi ở quê, bà cứ tìm ven ven gần đó có cô gái ngoan lại về thủ thỉ với con trai:
“Mẹ thấy cái Liên, cái Lan…người này người kia… nó xinh xắn mà ngoan nết lắm. Con bé chịu thương chịu khó mà ý tứ, biết trên biết dưới. Mai mẹ đưa con sang tìm hiểu con bé nhé. Nó mà chịu về làm dâu nhà mình thì tốt quá con ạ”.
Mỗi lần thấy mẹ nói thế tôi lại xua tay:
“Sao ai con cũng thấy mẹ khen xinh trong khi con nhìn có được cô nào vừa mắt đâu. Con thế này phải kiếm vợ đẹp chứ”.
Mẹ tôi mắng:
“Cha bố anh, cứ ham xinh ham đẹp mà làm gì. Chọn vợ là phải chọn cái nết. Hình thức chỉ là bề ngoài, không mài ra mà ăn được đâu con ạ”.
Nhưng tôi chẳng để vào tai mấy lời mẹ nói đâu. Trước giờ tôi vốn yêu cái đẹp và cuối cùng tôi cũng lấy được người con gái đúng như trong mộng. Cô ấy từng được mệnh danh là hoa khôi trong lớp đại học của tôi.
Ngày cưới được em, tôi hạnh phúc, hãnh diện lắm. Đúng cảm giác của một người hùng chiếm được trái tim người đẹp. Sánh bước bên cô dâu, nghe mọi người xuýt xoa tôi lấy được vợ đẹp mà tôi nở mày nở mặt, hãnh diện không gì tả được. Vậy nhưng bước chân vào cuộc sống hôn nhân rồi tôi mới hiểu, chọn vợ đẹp là sai lầm.
Vợ tôi đẹp nhưng ích kỷ. Em chỉ biết sống cho bản thân. Bản thân em đi làm có bao nhiêu lương chỉ lo làm đẹp cho mình. Váy áo, tóc tai, phấn son các kiểu. Làm đàn ông, tôi không so đo gì với em điều đó vì tôi hiểu, phụ nữ ai cũng thích làm đẹp.
Vậy nên hơn 6 năm làm vợ chồng tôi luôn thương yêu, chiều chuộng em rất mực. Tiền kiếm ra bao nhiêu đều đưa vợ chi tiêu. Song ngược lại cô ấy ích kỷ, vợ chồng kết hôn ngần ấy năm không chịu sinh con cho tôi vì sợ đẻ con sẽ mất dáng xấu đi, 2 nữa là sợ chăm con vất vả.
Bình thường không nói làm gì, đằng này nhà tôi chỉ có 1 mình tôi là con trai, bố mẹ già cả đều mong có cháu bế. Ông bà giục tôi suốt chuyện con cái nối dõi, mà tôi nói với vợ cô ấy lại ngúng nguẩy không chịu.
Chiều lòng cô ấy mấy năm rồi, giờ tôi cũng gần 40 tuổi không thể chờ đợi được mãi. Nói nhẹ không được tôi phải cứng nên thỏa thuận nếu vợ không chịu đẻ tôi sẽ cắt tiền chi tiêu từ nay không đưa tiền cho cô ấy mua sắm, đi thẩm mỹ viện.
Vợ tôi thấy vậy tỏ ra khó chịu vùng vằng với tôi, còn bỏ ăn bỏ uống, rủ bạn bè đi chơi tới tận nửa đêm không thèm nhắn tin gọi điện về nhà.

Ảnh internet
Đêm qua cũng thế, cô ấy đi tới 12 giờ mới lạch cạch mở cửa về, mẹ tôi để ý nhiều lần như thế. Sáng ra bà nhẹ nhàng bảo con dâu:
“Con là phụ nữ đã có chồng, sao lại suốt ngày đi sớm về khuya thế. Người ngoài nhìn vào lại cười cho”.
Mẹ tôi vừa dứt lời, cô ấy gắt:
“Kệ tôi, bà biết gì mà nói”.
Mẹ tôi bực quá, lớn giọng quát:
“Con hỗn láo vừa thôi, nên nhớ con đang nói chuyện với mẹ chồng đó”.
Vợ tôi cười nhạt:
“Con trai bà đối xử với tôi tử tế gì mà bà đòi hỏi tôi phải ngoan”.
Tôi đứng ngoài chứng kiến hết những lời vợ nói liền đi thẳng vào tạt tai vợ 1 cái. Vợ tôi lu loa chửi chồng vũ phu song tôi bỏ ngoài tai hết. Bởi giờ này tôi xác định sẽ chấm dứt cuộc hôn nhân không sự sẻ chia ấy ở đây.
Thật sự tôi quá mệt mỏi vì vợ.
Nguồn: webtretho.com







