Cháu ruột cấp cứu, tôi cho máu truyền thì vợ bảo: Tính theo giá thị trường, ra viện đòi lại

Đến giờ, cháu tôi đã xuất viện, thằng bé đã bình phục trở lại nhưng nghĩ tới những lời nói của vợ hôm trong viện tôi vẫn thấy rùng mình. Thật sự, tôi không thể tưởng tượng sao cô ấy lại có thể ích kỷ, tham tiền tới thế.

Vợ tôi thuộc tuýp phụ nữ đầu chẳng nghĩ gì ngoài tiền. Cũng vì lẽ đó mà không chỉ anh em ruột trong nhà, tất cả họ hàng nhà nội nhắc đến vợ tôi là mọi người đều lắc đầu.

Vợ tôi là dâu trưởng, mỗi khi trong họ có giỗ chạp, cô ấy ngồi tính toán cả mấy ngày trời. Không hẳn là lo công việc cỗ bàn sao cho tươm tất, để anh em quây quần mà là để tính toán thực phẩm mua bán thế nào để thu tiền cho có lãi. Ví dụ làm 5 mâm cơm chỉ hết khoảng 3 triệu thì cô ấy phải thu thành 4, tới 5 triệu.

NativeAd from Google

Tôi nói thì cô ấy bảo:

“Việc bếp núc, chợ búa là của đàn bà. Anh thích tính thay tôi thì từ mai đi chợ mà lo nấu nướng đi”.

Phần vì nể vợ, phần nữa không muốn lớn tiếng cãi nhau sợ hàng xóm nhìn vào mất thể diện nên tôi cũng nhịn cô ấy nhiều. Mà vợ tôi tham lắm, sau những ngày giỗ lễ đó, cô ấy mà chia lộc cho mọi người thì chỉ chia những đồ nhà không ăn. Còn lại bao nhiêu hoa quả bánh kẹo ngon cô ấy giữ lại, chất đầy tủ. Người trong họ người ta cũng biết nhưng họ chẳng buồn nói. Chỉ tôi là muối mặt vì vợ.


Nguồn: internet

Bực nhất là hôm vừa rồi, cháu ruột tôi bị ngã cầu trang, thương nặng ở đầu, chảy nhiều máu. Bố nó đi làm ăn xa không về được. Nghe tin cháu nhập viện, tôi cuống cuồng chạy vào. Tới nơi, bác sỹ thông báo thằng bé mất máu nhiều phải truyền gấp. Vì máu dự trữ trong viện không còn nên phải lấy máu từ người nhà.

Mẹ thằng bé mới mổ sinh không thể cho máu, tôi biết vậy lên tiếng nhận cho máu cháu. Không ngờ vợ tôi đứng bên liền cấu véo, kéo tôi ra chỗ khác bảo:

“Anh điên hay sao tự nhiên đi cho máu. Anh có biết mỗi lần cho máu như thế hại sức khỏe lắm không?’

Tôi bảo:

“Hại gì mà hại, bình thường người ta vẫn đi hiến máu nhân đạo đó thôi. Với lại trong lúc nguy kịch này, không cứu cháu mình thì ai cứu”.

Tưởng nói thế vợ tôi sẽ hiểu, ai ngờ cô ấy nói lại:

“Nếu anh đã nhất định muốn cho máu, em không cấm cản nữa nhưng em nói trước, sau về em sẽ tính theo giá thị trường để bảo chú thím ấy trả”.

Tôi cạn lời với vợ, hất ngược cô ấy ra chỉ tay:

“Cô về ôm tiền mà sống, đúng dạng máu lạnh”.

Cũng may máu của tôi thích ứng với cháu nên cho được thằng bé. 1 tuần sau nó ra viện khỏe mạnh tôi lấy làm mừng. Vợ tôi thì vẫn thế, cô ấy không nhận ra mình sai trái, ích kỷ thế nào. Nghĩ tới vợ tôi thấy chán quá mọi người ạ.
 

Nguồn: webtretho.com