Giỗ mẹ đẻ, vợ chồng em về quê mà mẹ kế bưng chậu nước hắt: Ch.ế.t là hết, không thờ cúng gì nữa
Khi chưa lấy vợ hai, bố chỉ mong con cái được nghỉ để đưa cháu về chơi quây quần với ông. Thỉnh thoảng ông còn gửi thịt thà, rau kẻ sạch ở quê xuống cho các con. Nhưng giờ thì không có chuyện đó, thậm chí con cháu về phải thịt con gà thì mẹ kế tiếc, cằn nhằn ông đến chán chê. Nghĩ mà buồn vô cùng.
Em lấy chồng được 5 năm thì bố em đi bước nữa. Nhiều người nói ra vào bảo ông có tuổi rồi cứ ở vậy quây quần với con cháu có phải hơn không, còn thích lấy vợ làm gì. 2 chị em em thì luôn động viên bố, bố muốn sao cũng được, miễn sao bố được hạnh phúc, vui vẻ lúc về già là được rồi. Vậy nên, chúng em ok ủng hộ bố lấy vợ 2.
Mẹ mất khi em vừa lên 7 tuổi, em gái 3 tuổi, bố gà trống nuôi 2 con từ đó. Ông vất vả như vậy chúng em không thể ích kỉ vì bản thân mà giữ chân bắt bố sống đơn độc suốt quãng đời còn lại. Chỉ mong mẹ kế là người hiền lành, thương bố thật lòng là em mừng lắm rồi.
Nhưng, đó mãi là mơ ước mà thôi. Mẹ kế của em góa chồng, có một đứa con trai đang học Đại học. Lấy bố em, bà mang con riêng về sống cùng. Bản thân em cũng không ghét bỏ gì em ấy, thằng bé học ở Hà Nội nên thỉnh thoảng em còn đi xe máy qua mua cho ít đồ, chuyển khoản cho ít tiền để em ấy tiêu vặt. Thế còn muốn sao nữa mẹ em ấy vẫn quá đáng vô cùng.
Mẹ kế về nhà em, đầu tiên bà bàn bố bán miếng đất hồi môn mà ông bà ngoại cho mẹ em từ nhiều năm trước. Bố không hề bàn bạc với chị em em mà đồng ý luôn. Lấy tiền ông bà chở nhau đi gửi tiết kiện, sổ mang tên mẹ kế. Chuyện này chúng em không hề hay biết, mãi cho đến cuối năm ngoái em gái em về hỏi mượn bố miếng đất để xây quán sửa xe cho chồng nó thì mọi chuyện mới vỡ lở.
Em gái em biết chuyện thì tức lắm, nó điên lên định về đuổi mẹ kế ra khỏi nhà nhưng em ngăn cản. Bố em giờ làm gì cũng nghe theo bà ấy, ông mù quáng một cách khó tin.
Khi chưa lấy vợ hai, bố chỉ mong con cái được nghỉ để đưa cháu về chơi quây quần với ông. Thỉnh thoảng ông còn gửi thịt thà, rau kẻ sạch ở quê xuống cho các con. Nhưng giờ thì không có chuyện đó, thậm chí con cháu về phải thịt con gà thì mẹ kế tiếc, cằn nhằn ông đến chán chê. Nghĩ mà buồn vô cùng.

Ảnh minh họa
Năm nay giỗ mẹ vào thứ 6 nên vợ chồng em xin nghỉ để về từ chiều tối thứ 5. Định bụng sẽ ở lại chơi với ông bà thêm 2 ngày cuối tuần. Thế nhưng, xe vừa về đến cổng, mẹ kế em đang quét sân thấy vậy liền bê vội chậu nước hắt thẳng trước đầu xe rồi cười: “Sân cổng bụi quá, mẹ hắt nước cho đỡ bẩn”.
Chồng em chắc hẳn cũng hiểu ẩn ý của bà nhưng anh không chấp. Anh bảo em mang đồ vào đặt lên bàn để thắp hương cho mẹ. Thấy em xách túi vàng mã trên tay, mẹ kế hỏi: “Cúng bái gì hả con?”.
Em ngạc nhiên hỏi lại: “Mai là giỗ mẹ con mà dì, bố không nói với dì sao?”.
Bà đứng chống nạnh: “Giỗ á, chết là hết, còn cúng giỗ làm gì. Bố chị không nói, mà có nói tôi cũng không cho làm”.
Đúng lúc vợ chồng con em gái về đến cửa nghe mẹ kế nói vậy nó nhảy bổ vào chỉ mặt: “Bà là cái thá gì mà cấm chị em tôi cúng giỗ mẹ. Bà biết điều thì tôi cho ở, nếu không thì dọn đồ ra khỏi nhà tôi. Đừng tưởng được bố thương mà làm vương làm tướng nhà này”.
Bố em chạy ở ngoài vào tát em gái tôi chửi bới. Thật sự, em chán quá các mom ạ, giỗ mẹ mà cũng không được yên, giờ cả nhà rối như tơ vò…
Nguồn: webtretho.com







